top
Page
Menu
News

Nguyễn Thanh Hùng

Giảng viên Bộ môn Công Nghệ Phần Mềm

Cá nhân

Some poems I wrote when I was young.

Thành phố vắng mùa đông

08/08/20xx

Em lại về thành phố vắng mùa đông
Mảnh đất góc sân gọi thầm em nỗi nhớ
Sân ga nhỏ thời gian ngừng đọng lại
Chỉ trăng tròn theo mãi bước chân em

Em lại về thành phố vắng mùa đông
Xa xôi lắm nơi chân trời xanh thẳm
Giữa dòng đời biết bao điều biến động
Có khi nào em lại nhớ mùa đông

Khoảng cách dài như biển gió mênh mông
Mà tình ta lại là lửa nhỏ
Biển gió mênh mông thổi vào ngọn lửa
Dập tắt lửa rồi em có tiếc hay không

Trái tim mình không nhịp đập cùng nhau
Để bây giờ phải chơi trò đuổi bắt
Nhưng đuổi mãi biết bao giờ gặp mặt
Đường song song có chung diểm bao giờ

Nhớ nghe em giữ lại những vần thơ
Giữ lại cả mùa đông để nhớ
Nắng phương nam luôn rạng ngời rực rỡ
Có lẽ nào em chẳng nhớ mùa đông

Em xa rồi mùa đông có nhớ không
Mùa đông nhớ nơi chúng mình thủa ấy
Biển vẫn thế vẫn muôn đời dào dạt
Vắng em rồi biển biết hát cùng ai

Nụ hôn đầu đâu phải dễ tàn phai
Ký ức đi qua nhưng dư âm còn lại
Thoảng đâu đay mùi hương còn đọng mãi
Dĩ vãng xa rồi nỗi nhớ phải chia hai

Anh đâu chờ ánh nắng đón ngày mai
Em đã ở nơi chân trời xa lắm
Cất giấu tình yêu nơi chân trời xanh thẳm
Mang mãi bên mình làm kỷ niệm nghe em

Tình đầu

05 tết 20xx

Em nhớ gì về ngày đó không em
Anh đã là nhóc si tình nhưng nhút nhát
Em bé nhỏ dịu dàng trong đám bạn
Bím tóc dài để ai mãi nhìn theo

Em biết gì về ngày đó không em
Ánh mắt nhìn chứa bao điều muốn nói
Anh nhớ mãi nụ cười em mềm mại
Rạng rỡ sáng ngời đón ánh nắng ngày mai

Em tiếc gì về ngày đó không em
Giá đừng xa mấy mùa nắng hạ
Giá mình biết những điều phải biết
Thì tình mình đâu phải mãi đơn côi

Ngủ yên rồi tình cảm của đôi ta
Đã có lúc ta là người xa lạ
Dù đã biết những điều cần biết
Dĩ vãng chôn vùi tình cảm hóa xa xôi

Tặng tình đầu tặng em những vần thơ
Mai xa rồi còn lại gì để nhớ
Đừng đánh thức những con tim còn ngủ
Để nó mãi mơ về những giấc mơ xưa

Mẹ

Hà Nội 30/02/20XX

Cả cuộc đời mẹ lo mãi vì con
Lo cho con chuyện học hành cơm áo
Lo cho con từng bát cơm ống gạo
Chỉ mong sao con mau chóng nên người

Cả cuộc đời mẹ đã thức nhiều đêm
Ru cho con được êm đềm ngon giấc
Giấc mơ con đọng lời ru của mẹ
Đọng cả những lời mẹ kể con nghe

Cả cuộc đời mẹ đã khóc vì con
Khi còn nhỏ ốm đau nhiều nheo nhóc
Lớn lên rồi biết bao điều khó nhọc
Nước mắt đọng nỗi buồn chứa cả những chờ mong

Đến cuối đời mẹ lại khổ vì cha
Chúng con xa khi cha cần chăm sóc
Khuôn mặt mẹ nếp nhăn nào mới mọc
Tóc mẹ bạc nhiều đâu phải tại thời gian...

Niềm vui nào rồi mẹ cũng sẻ san
Nỗi buồn trong tim mẹ âm thầm góp lại
Con vô tâm để bây giờ mới thấy
Con trưởng thành từ tuổi mẹ thanh xuân

Biển xanh và cát trắng

Hà Nội 06 tết 20XX

Chuyện kể từ ngàn xưa
Biển xanh và cát trắng
Tình ca dành tặng nhau
Ngàn đời sau vẫn hát

Biển xanh ôm bờ cát
Bờ cát gối biển xanh
Biển đi mãi về đâu
Vẫn nhớ về cát trắng

Yêu thương hòa tia nắng
Hạnh phúc đọng ánh trăng
Cát dài sánh biển xa
Xanh hòa màu với trắng

Trong những đêm phẳng lặng
Biển xanh hát dịu dàng
Bờ cát dài yên giấc
Trong khúc nhạc dịu êm

Trong những đêm bão tố
Sóng giận dữ xô bờ
Bờ mắt buồn không nói
Biển đứng lặng không vui

Sóng gió con mênh mông
Tình yêu còn nồng cháy
Thu về thay mùa hạ
Nắng gió cùng reo ca

Ở mãi bến bờ xa
Cát có nghe biển gọi
Gửi trong từng cơn gió
Ngập tràn lời yêu thương

Anh ước là biển xanh
Hôn em bờ cát trắng
Cùng dệt ngàn tia nắng
Viết tiếp câu truyện tình

Em, anh và mùa đông

Một ngày xa quê hương 20xx

Anh vẫn nhớ về mùa đông đấy thôi
Mùa đông của chúng mình năm đó
Em vẫn thế, dáng đổ dài bé nhỏ
Nồng ấm bên anh giây phút hẹn hò

Anh vẫn thích mùa đông về đó thôi
Mùa của những nụ hôn đầu trao vội
Nắng ấm trời xanh còn ngủ vùi trong tối
Lạnh giá giăng đầy hơi ấm vẫn trong tim

Em vẫn thấy mùa đông về đó thôi
Chỉ mình ra đi mãi không trở lại
Lời nói ngày nào đâu còn là mãi mãi
Đêm tối quá dài phủ ánh sáng ngày mai

Sóng gió cuộc đời đâu biết cạn, biết vơi
Biển gió mênh mông, sóng đời vời vời
Chỉ trách mình không nâng niu gìn giữ
Gió thổi tình ta trôi giạt mãi chân trời

Giữ cho mình chút hơi ấm nhé em
Giữa mùa đông muôn đời giá lạnh
Chuyện chúng mình bốn mùa vẫn thế
Đừng trách gì lạnh giá mùa đông

Quán trọ

Một ngày xa quê hương 20xx

Tôi chỉ là một vị khách lãng du
Đêm tối không nhà đi tìm quán trọ
Thoáng chợt nhìn ánh đèn đâu đó
Ghé vào thăm chút hơi ấm gia đình

Ở nơi đây không rộn rã tiếng cười
Chỉ hai tâm hồn một già cỗi, một xinh tươi
Ấm áp lòng ta giữa đất người xứ lạ
Bước chân đi sao vẫn thấy nao lòng

Hai tâm hồn có duyên phận gì không
Mà đầy những giao thoa rung động
Chẳng dễ tìm trong muôn vàn cuộc sống
Một trẻ, một già mãi sánh bước cùng nhau

Ánh nắng chiều chất chứa những nỗi đau
Để sức sống ban mai đầy căng, xoa diu
Và khi bước vào đời, chập chững
Ánh mắt dịu dàng dõi bước sau lưng

Sao chẳng buồn mà cũng thấy rưng rưng
Không khổ đau cũng từng đêm thao thức
Để mãi kiếm tìm một điều có thực
Giữa trần gian toàn ảo ảnh, vô hình

Chẳng biết bao giờ mới đến bình minh
Xin giữ cho tôi ngôi nhà - quán trọ
Để những đêm dài lang thang đâu đó
Tôi vẫn biết nơi nào tìm hơi ấm yêu thương

Về với biển

Một ngày xa quê hương 20xx

Sao không về với biển đi em
Bãi cát ngày nào nằm dài thương nhớ
Con sóng bạc đầu oằn mình mong đợi
Gió chẳng rì rào, bờ đá hoá chơi vơi

Sao không về với biển đi em
Em đi mãi bước chân nào mỏi mệt
Sóng với bờ, nhớ thương nào chưa hết
Chờ bước em về, chờ ký ức xa xôi...

Xin hãy về với biển một lần thôi
Để biển nói nhưng điều thầm kín
Để gỡ lối trái tim từng lỗi nhịp
Để đưa nắng về tan giá lạnh mùa đông

Anh sẽ về cùng biển chờ em
Sẽ làm cát nơi chân trần in dấu
Sẽ làm sóng đưa thuyền về bến đậu
Và làm gió âm thầm theo mãi bước chân em...

Hà nội và em

Sài gòn một ngày tháng 6/2002

Hà nội và em ở hai đầu nỗi nhớ
Hai tâm hồn không chung sống cùng nhau
Anh xa em xa Sài Gòn đầy nắng
Xa tình yêu xa hơi ấm của người
Xa nụ hôn và xa tiếng em cười
Vun vén tình yêu thủa ban đầu mời nở
Rồi mai đây giữa mùa đông lạnh giá
Ánh mắt nào trao gửi chút yêu thương
Lời nói nào trao lại chút vấn vương
Kỷ niệm nào khắc lên dòng kí ức

Sài gòn mùa không vắng những cơn mưa
Vai em gầy gánh cả niềm thương nhớ
Anh ra đi để tình yêu ở lại
Sống với em trong nóng bỏng đợi chờ
Sánh với em đi tìm những giấc mơ
Để tháng năm nhuốm thêm màu ý nghĩa
Để tình yêu sẽ trở thành ngọn gió
Vượt trùng dương đến gõ cửa tìm em

Trai Bách khoa và gái Ngoại thương

Hà nội một đêm tháng 3/2005

Hành trang đầy đủ trên vai
Ta đi chẳng quản đường dài gian nan
Chỉ chờ sương sớm vừa tan
Đoàn quân Ngoại-Bách xếp hàng lên xe
Xe vừa rời bánh đã nghe
Chúng dân cười nói hội hè râm ran
Ban đầu e thẹn hỏi han
Sau thì ầm ĩ nói cười phát kinh
Một bầy em gái tươi xinh
Thi nhau liếc mắt đưa tình làm duyên
Say tình anh nói luyên thuyên
Đi xe mà tưởng bơi thuyền cùng em
Đến nơi mắt mũi lem nhem
Mỗi anh dù mệt vẫn kèm một cô
Đường lên Ba Bể mấp mô
Lên rồi mới thấy giống hồ làng ta
Thuyền chèo đâu có bao xa
Đường đi chỉ thấy thật là quanh co
Jack, Rose ngày trước thuyền to
Jack, Rose hiện đại đi đò trên ao
Khi đi cười nói xôn xao
Khi về lếch thếch thềo thào xin ăn

Bữa cơm đạm bạc vừa xong
Diệp ta hứng chí đi tong một gù
Hằng, Lương ngồi đó lù lù
Lao vào chén tạc, chén thù cùng nhau
Đừng hỏi rượu hết sao mau
Khi mặt kia đã sang màu tím than
Cũng may rượu hết tiệc tàn
Không thì bọn chúng phá tan cả nhà
Lửa trại đốt tận đằng xa
Trong này anh chị la gào tên nhau
Em ơi nhớ hẹn lần sau
Để anh tìm hiểu sắc màu Ngoại Thương
Anh thì không chỉ yêu đương
Rượu chè cờ bạc cũng thương hơn em
Không tin cứ đến mà xem
Ba chàng hảo hán định kèm một cô
Cô này cười nói bi bô
Mặt mày lương thiện như Hồ Chí Minh
Thế mà bài bạc thất kinh
Lột sạch chàng đến si linh cuối cùng
Chàng đâu rồi vẻ kiêu hùng
Mặt mày xám ngoét ngồi chùng cả vai
Sau này dù lấy vợ hai
Anh thề không đụng gái tài Ngoại Thương
  Mặt trời lấp ló đằng đông
Cả bọn lại thấy lông nhông trên đường
Núi đồi mờ mịt hơi sương
Anh ngồi anh thở em thương anh nhiều
Nói ra lại bảo nói điêu
Cái gì con gái cũng siêu hơn mình
Cố lấy hết sức bình sinh
Anh làm ra vẻ đang dìu em đi
Chân anh như thể đeo chì
Cười thì nhăn nhó bước thì lao đao
Thượng đế ở tận trời cao
Ngài có hiểu thấu phần nào khổ đau
Xin chừa cho đến ngàn sau
Đi đâu thì cũng một mình ta thôi.

Trước thì rượu thịt cơm xôi
Giờ về anh nhá mỳ tôm cả ngày
Trước thì rượu cũng không say
Giờ tình say tít sự này tại ai
Hệ thống điểm mặt anh tài
Thiếu vài râu quặp đẹp trai ngồi nhà
Vợ chửi sợ chẳng dám la
Chàng ta quẫn trí kêu bà kêu ông
Làm trai núp dưới bóng hồng
Chàng xin tự nguyện nhường chồng phần em
Ai ơi hãy đến mà xem
Mấy chàng râu quặp nấu cơm quét nhà

Hoan hô cả lớp chúng ta
Tinh thần hệ thống cứ đà mà lên
Chú nào còn bỏ gạch tên
Học hành là phải trên nền vui chơi.

Ngày em đến

Ta gặp em khi mùa thu chớm lạnh
Hạ vẫn còn vương vấn mãi trên cây
Mắt ướt lung linh em là hồ gợn sóng
Để hồn anh đắm đuối biết bao lần

Ta gặp em khi mùa đông bất tận
Đã đến gần để nhuộm đỏ màu xanh
Ấm áp em nhìn xoa tan giá lạnh
Đốt cháy hồn anh thành ngàn mảnh tro tàn

Anh sẽ chờ cho băng giá dần tan
Để thấy em cười lung linh trong nắng
Để một ngày trong anh không còn là dấu lặng
Để được tặng em điệp khúc một thời

Sông rộng biển dài cũng lúc cạn lúc vơi
Hà Nội trong anh luôn lấp đầy nỗi nhớ
Em có nghe ở trong từng hơi thở
Gió vẫn thì thầm hát mãi khúc tình ca

 

« prev top
top
Page
Menu
News
top
Page
Menu
News

Tin tức

Định hướng Đề tài kỳ 2 - 2015 


Danh sách Phân công đề tài